The surprise event

Sáng nay,là một ngày bình thường như bao ngày khác.Vừa mở mắt ,ngước lên nhìn đồng hồ:
"Chết thật!đã 7h thiếu 10 rồi sao?"
Mình chạy như bay vào phòng tắm.Lấy bằng chải,trét kem..Đánh răng với tốc độ tên lửa.Cũng chả kịp rửa mặt bằng Clean&clear.Thôi,rửa nước cho lẹ vậy.Tiếp đó là thay đồ!
Từ ngoài sân,nhỏ Thanh đã gọi í ới:
"Tiên ơi!Tiên ơi!"
Như một phản xạ tự nhiên,mình đáp nhanh:
"Đợi Tiên một chút Thanh ơi!"
Thấy im lặng,hình như Thanh nghe thấy rồi.Vẫn tiếp tục thay đồ(khâu này có vẻ lâu nhỉ?).
Một lát nữa,Thanh lại gọi:
"Tiên ơi!đi học."
May quá,vừa xong.Mình giật mạnh cửa với một chút vẻ bực dọc.Cũng chẳng hiểu tại sao mình bực nữa.Lại bay vào nhà,vớ lấy ngay cái lược gần đó,quẹt quẹt mấy đường rồi chạy vào phòng thu dọn bút viết.Xong!Lên đường thôi.
Hôm nay mình lại chở Thanh như mọi hôm đến nhà cô.Nhà cô gần đó nên cũng chả tốn bao nhiêu thời gian.Tụi mình tới là vừa kịp lúc.Lớp học lúc đó thấy vắng quá.Vừa hay,mình tới đúng lúc quá.
Hôm nay tự nhiên tập trung hẳn.Ra bài nào là mình lại hí hoáy ngay bài đó(dù cũng có gặp chút trục trặc).Không nói chuyện,không quay qua quay lại,chỉ nhìn bảng và nghe cô giảng thôi.Đúng như bản tính của mình!Đang học,tự dưng điện thoại rung lên.Hồn vía bay loạn xì ngầu:
"Chết chửa,mình chưa đặt chế dộ rung.Tắt nhanh,cô mà nghe thấy thì khốn."Mình thầm bụng.
Mà hình như nó ko reo to lên,chỉ rung thôi.Phew...tối qua mình đặt chết độ rung rồi mà quên khuấy đi mất.Mém vãi hồn.
Tan học,bật máy lên thì thấy cái số lạ hoắc.Lại số bàn nữa chứ!Ai gọi nhỉ?!Hỏi ai cũng ko biết.Đang suy nghĩ thì con bạn rủ đi ăn sáng,thế là mình bỏ con Thanh về một mình(thật ra thì nó muốn thế),còn chuyện con số lạ mình cũng cho vào dĩ vãng,không hỏi nữa.
Chiều đi học ở trường,Thanh lại đến đón mình.Từ khi có nó đến đón,mình chẳng trễ học nữa(nhà với trường gần xịt mà mình lười nên hay đi trễ ^^).Thế là lại thành học sinh ngoan ngoãn rồi.May phước chưa!
Chiều này mình vui đến lạ,chăm học đến ngạc nhiên.Quả là hiếm thấy.Tiết Địa,mọi hôm mình vẫn cứ chơi chơi,chả thèm học(nhưng cũng vớt vát dc 5 điểm thi học kì ^^),vứt nó sang một bên.Nay mình lại lôi ra chăm chú nghe cô giảng,gạch trên gạch dưới,viết tá lả bùng binh trong sách.Chả là thế này,hôm nay học về nước Nga.Tự dưng nhớ tới chị Ếch(chị ấy đang ở Nga).Iu chị ấy ghê,xinh đẹp,tài giỏi lại dễ gần.Quý chị ấy vô vô cùng .Chính nó,nó là nguyên nhân mình chăm chú nghe cô giảng hôm nay.Định bụng hôm nay sẽ về bàn luận với chị Ếch về nước Nga...ai dè,lại có một chuyện khác lớn hơn.
Thế rồi,buổi chiều ngày hôm ấy cũng trôi qua.May sao,hôm nay trời đẹp.Không mưa.Thích hợp cho một tâm trạng phấn khởi thế này của mình.Gió ko ì ạch thổi như mọi hôm nữa,nay lại quang đãng.Không cần gió,trời vẫn mát đấy thôi.Và không cần niềm vui,mình vẫn cứ cười đấy thôi.Cứ như mọi thứ hôm nay thật "hồng " vậy.
Trống trường đánh,tan học.Vậy là hết một buổi chiều rồi.Hết một ngày luôn!
Đang dung dăng dung dẻ với con bạn ra khỏi cổng trường.bàn luận đủ thứ.Nào là twilight rồi lại đến bản dịch chap 20 chưa biết phải làm sao.Chợt ngang qua bảng thông báo.
Khoan!hình như có tin gì mới.Có vẻ như giống một danh sách.Hay là kết quả thi SLEP chủ nhật vừa rồi nhỉ?Dám lắm chứ.
"Ê!Phước ơi,có cái gì ở bảng thông báo kìa,lại xem xem!Đi!"
Hai con chạy như đuổi tới gần cái bảng.Dừng lại đọc một hồi.Thôi đúng rồi,nó chứ ko sai đi đâu dc.Đâu rồi,tên mình.
Dò dò.Đây!Cao Thanh Thủy Tiên,giới tính nữa.Tổng điểm 44.
Ôi mẹ ơi!Mẹ ơi!con đậu rồi!Trời đất,không tin vào mắt mình nữa.
Mình nhảy cẫng lên trong sung sướng tột độ.Khi thi xong,mình có ngờ là mình đậu đâu?Hy vọng mình không đọc nhầm.Chính xác rồi!Trong lòng mình cứ chạo rạo muốn về thật nhanh kể ba nghe cái vụ hay ho này.Chậc!Nôn quá cơ!
Cuối cùng cũng về tới nhà!Chạy như bay vào trong.May sao ba đang ngồi trước cửa.
Mình hổn hển:
"Ba ơi!con đậu rồi!Con đậu rồi!"
Tay chân mình bủn rủn chả thốt nên lời nửa.
"Vậy là hồi sáng có ai gọi tới hỏi con,rồi ba chỉ nó vô nhà.Chắc là giấy báo đậu đó!"Ba nở nụ cười đẹp không tả nổi.
Trời ơi! giờ mình vẫn còn choáng.
Hóa ra tên Cún ở nhà,hắn mở ba lô,lôi ra bức thư:
"Nè,con nhận rồi!"
Chậc chậc,hắn nhận thư mình cơ à.Cún từ từ mở bì thư,lôi ra tờ giấy viết bằng tiếng Anh.
Thân gửi học sinh...
Chúng tôi rất vui khi thông báo với bạn là bạn đã vượt qua kì thi với số điểm là 44 trên 48 điểm.Bạn sẽ nhận được học bổng giao lưu văn hóa Mĩ của chúng tôi.Nhưng bạn phải thực hiện một khóa học Anh văn của chúng tôi tại California.Sau đó bạn sẽ có một năm học ở High School.Để biết thêm chi tiết xin liên hệ với chúng tôi qua số điện thoại........(quên số rồi >"<)
.......
Vậy là mình đậu thật.Mình lấy được học bổng thật(dù phải học thêm 1 khóa tiếng anh vì chưa đủ điểm vô thẳng).
Không kiềm chế được nữa,mình chạy ngay đi gặp mẹ,báo cho mẹ biết tin.Mẹ cũng cười.Nụ cười cũng đẹp hệt như ba.Họ ủng hộ mình đi.
Nhưng ngay sau đó lại xuất hiện một nỗi lo.Có lẽ đây chỉ là mơ thôi!Không phải thật,co1le4 mình không nên trông mong lắm.
Vậy đấy!Không nên nghĩ tới nữa.Mình sẽ không đi đâu được hết.Giấc mơ kết thúc ở đây!Cho dù là mình tiếc thật.

comment

Only the blog author may view the comment.

Profile

Kem Possible

Author:Kem Possible
Pretty girl (LOL)

Latest Entries
Latest Comments
Latest Trackbacks
Monthly Archive
Category
Game
Calendar
10 | 2009/11 | 12
Su Mo Tu We Th Fr Sa
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 - - - - -
Category
Wochi
Search Form
RSS
Link
Powered By FC2 BLOG

Let's start blogging!!

Powered by FC2BLOG

Add Friend Form

Add this person to blog friend

Calendar
Lovely man